Hotline : (08)38.631.976
Phường 1 – Đêm hội trăng rằm 2018 Phường 7 – Ra quân tổng vệ sinh chào mừng 73 năm Quốc Khánh 2/9/1945 – 2/9/2018 [PHƯỜNG 11] KHU PHỐ NƠI TÔI SỐNG CHẶNG 2 ĐẦY Ý NGHĨA Phường 7 – Quyên góp cứu trợ đồng bào miền bắc bị thiệt hại do thiên tai bão, lũ [PHƯỜNG 11] TỔNG KẾT HÈ 2018 THẬT NHIỀU NIỀM VUI [PHƯỜNG 11] CHIẾN SỸ TÌNH NGUYỆN GIAO LƯU MỘT THỜI TUỔI TRẺ Phường 7 – GIAO LƯU MỘT THỜI TUỔI TRẺ Phường 7 – SÂN CHƠI ATGT VÀ LỚP LÀM RAU CÂU [PHƯỜNG 11] HỌP MẶT KỶ NIỆM 71 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SỸ, ẤM TÌNH DÂN QUÂN Phường 1 – Hành trình của những trái tim tuổi trẻ [PHƯỜNG 11] THIẾU NHI VỚI ĐỊA CHỈ ĐỎ [PHƯỜNG 11] ĐI BỘ ĐỒNG HÀNH – CHĂM LO AN SINH XÃ HỘI TẠI ĐỊA PHƯƠNG
07 : 01 : 19 15 Tháng Một 2018

Trong cuộc tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968, quân và dân ta đã giành được những thắng lợi đáng tự hào: bức rút, bức hàng trên 700 đồn bót, giải phóng thêm 1.000 thôn ấp, bắn rơi và phá hủy 34% tổng số vật tư dự trữ của địch ở miền Nam… Thắng lợi to lớn và quan trọng nhất là chúng ta đã làm thay đổi thế trận và so sánh lực lượng giữa ta và địch, tạo ra cục diện mới, thế chiến lược mới và những khả năng mới cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta.

Để giành được chiến thắng vĩ đại, giành độc lập tự do cho đất nước, quân và dân ta đã xông trận với những quyết tâm rất lớn, với tinh thần dũng mãnh và hy sinh tuyệt vời. Và một người anh hùng, đã mang tuổi xuân, sức trẻ cống hiến và hy sinh oanh liệt. Đó chính là nữ anh hùng, liệt sỹ “Phạm Thị Thu Vân”.

Nhân dịp kỉ niệm 50 năm Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mùa xuân Mậu Thân năm 1968. Chúng tôi, những đoàn viên của Đoàn Phường 13 đã đến thăm hỏi và giao lưu để tìm hiểu về Liệt sỹ Phạm Thị Thu Vân.

Đón tiếp chúng tôi là chú Quốc, đồng đội cũ và cũng là người con nuôi sau này phụng dưỡng cha mẹ liệt sĩ Phạm Thị Thu Vân. Ở tuổi 63, chú vẫn còn minh mẫn. Sự nhiệt tình,niềm nở của chú xua tan đi sự vụng về, lóng ngóng của chúng tôi. Sau khi thắp hương cho bậc sinh thành và liệt sĩ Phạm Thị Thu Vân, chúng tôi và chú ngồi lại nói cho nhau nghe những câu chuyện tưởng cũ nhưng chưa bao giờ là cũ. Sự kiện rành rành đấy, sách vở ghi chép đầy đủ nhưng qua lời kể của chú- nhận chứng sống của sự kiện Mậu Thân năm 1968, thì khoảng thời gian ấy trở nên sống động, hào hùng hơn bao giờ.

Theo lời kể của Chú Quốc, vào đợt Mậu Thân năm 1968, nhận nhiệm vụ cùng “chị Vân” và “chị Chín Phương”, chú Quốc cùng lực lượng của mình 13 người đến Đức Hòa ( Long An) để nhận phân công thì bất ngờ bị địch bao vây. Vì lực lượng của chú là Thành Đoàn nên không được trang bị vũ khí đầy đủ. Chú, liệt sĩ Phạm Thị Thu Vân cùng mọi người vẫn tiếp tục đi tới. Đến tản C- hầm trú ẩn gia đình thì chú cùng liệt sĩ Phạm Thị Thu Vân và cô Chín Phương nhảy xuống. Trên trời, trinh sát của địch nhìn thấy nên bắn lựu đạn khói xuống, bộ bình địch tràn vào kêu gọi đầu hàng. Ba người trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, liền bàn bạc và quyết định: lên chết, không lên cũng chết. Vậy thì không lên, thà chết chứ không đầu hàng.Dưới hầm, chú, chị Vân và cô Chín Phương đợi chờ giây phút tử thần xuất hiện.Trong giây phút ấy, hình ảnh cuối cùng còn sót lại trong ký ức của chú đó là vệt sáng của 1 trái lựu đạn rơi xuống hầm lóe lên và hình ảnh chị Vân quay sang ôm chầm lấy chú bảo vệ. Chính khoảnh khắc ấy đã khiến chú sau này quyết định phụng dưỡng cha mẹ của liệt sĩ Phạm Thi Thu Vân như chính cha mẹ mình.

Đợt tấn công đó, đoàn của chú tử trận không còn ai.

Chú kể về cuộc chiến ấy nhẹ tênh, lưu loát. Mọi sự kiện như lúc nào cũng hiện diện sẵn trong đầu chú, cứ thế mà chú kể bằng chất giọng khàn nhưng rõ ràng,rành mạch và đầy cảm xúc. Những giây phút chú sống lại quá khứ, chúng tôi chỉ im lặng lắng nghe, cùng bồi hồi, cùng thổi thức, cùng lo sợ, cùng hiu hắt với chú. Có lúc chú lặng thinh, nhưng lại đổ đầy tâm trạng chúng tôi những cảm xúc khác nhau. Nhưng hơn hết, đó là 1 thứ tình cảm thiêng liêng, mãnh liệt nào đó, là cảm giác ý thức được trách nhiệm, nghĩa vụ của mình, của những người trẻ, của thế hệ những người được hưởng hòa bình hiện nay, là phải sống sao cho đúng, cho xứng đáng với những hy sinh, những mong mỏi, trông chờ của những người đi trước. Chúng ta được sinh ra trong thời đại hòa bình, là thời đại mơ ước của cha ông, những gì ta đang có là do sự đáng đổi vô hạn của những người thế hệ trước. Mỗi tất đất ta đi là máu thịt xuất đồng bào ta đắp thành. Hơn ai hết, là những người thuộc thế hệ trẻ, động trong tổ chức Đoàn, có được sự định hướng đúng đắn để cống hiến, ta phải càng trần trọng, sống nhiệt huyết hơn, học tập nhiều hơn để xứng đáng với những người đi trước.

ĐOÀN – HỘI PHƯỜNG 13

Đặt câu hỏi
Tư vấn
trực tuyến